Trong mắt Hằng Sa thần kỳ tràn ngập sự tuyệt vọng và sợ hãi. Gã còn muốn nói điều gì đó nhưng há miệng ra lại chẳng thể phát ra chút âm thanh nào, muốn cúi đầu nhìn xuống thì phát hiện tầm nhìn đã tối sầm, hoàn toàn biến thành một kẻ mù lòa.
Bên ngoài.
Chư thần và nhân tộc trên chiến trường ven biển đều im bặt không một tiếng động, khó tin nhìn thân thể Hằng Sa thần kỳ đang dần tan biến, hóa thành từng đốm sáng lấp lánh, vỡ vụn tựa như những hạt cát.
Sự tan biến từ đôi chân lan dần lên trên, đến cả đầu cũng theo đó nát vụn, tan biến vào hư vô.




